vì sao thích trời đêm
Vì vắng tiếng
của loài man rợ,
Nên tôi yêu,
yêu nhất trời đêm.
Đã bại rồi,
gươm vàng óng ả;
Chói mắt tôi,
xẻo đứt ruột mềm.
Màn u tịch
bọc thân mệt nhọc,
Nối cánh buồm
vượt giấc mông mênh.
Hương hoa trắng
thướt tha trẩy hội,
Tắc kè kêu
lẫm liệt, thân tình.
(Hoá vì sao nên thích trời đêm)