vẩn vơ
Tác giả:
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Chiều nghiêng nghiêng mái hiên nhà,
Gió lay cành Lá… ngân nga chuyện gì?
Em ngồi gom chút xuân thì
Dệt trong kỷ niệm những gì đã quên.
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
|
thơ là tình yêu của em
Tác giả:
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Nói với anh:. - Tình yêu của em là Thơ. Anh không tin? hay cố ý giả vờ? Anh còn dám nhận vơ:. - Tình yêu của em là Gió. Vì… Gió là nguồn thơ. Mà bao cô gái. Ngồi bên cửa sổ... mong chờ! Nếu Gió là nguồn thơ. Không bến...
|
thơ ơi là... thơ!!!
Tác giả:
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Cửa sổ mở ra đón Gió vào. Cà phê hai tách sát bên nhau. Anh đàn, anh hát... em nâng tách. Nhấp ngụm cà phê... uống ngọt ngào. Không phải ngọt đường hay ngọt sữa. Mà là vị ngọt của tình yêu. Em cần gõ tiếp hai câu...
|
trả lời câu anh hỏi?
Tác giả:
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Em hẹn mai trả lời. Ngày mai... nghe êm quá. Như chuông gió đầu ngày. Ngân trong làn sương thu. Ngày sau thì xa xăm. Chẳng ai mà đoán được. Ngày mai... thì em biết. Em còn niềm mơ ước. Ngày mai... là nụ cười. Trên khóe...
|
tình yêu em dành cho nhạc cho thơ
Tác giả:
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Tháng ngày qua, dù biết bao thay đổi. Tình yêu em dành cho Nhạc cho Thơ. Vẫn còn nguyên vẹn như thuở ban sơ. Thuở em chưa là Lá, và anh chưa là Gió. Sáng thức dậy. Pha ly cà phê, ngồi bên cửa sồ. Ôm Guitar, đàn, hát vài...
|
vì … nhớ gió, lá vẩn vơ…
Tác giả:
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Bao mùa thu sẽ có được Một Mùa Thơ? Nghe Lá hỏi… Gió vờ không nghe thấy. Trên cành cây bóng nắng còn phe phẩy. Câu trả lời sao cứ vậy … lặng im? Vì yêu thơ nên Lá cố kiếm tìm. Những mảnh vụn của trái tim đã vỡ. Lá...
|
vườn gió - nơi anh để lại một mùa hoa
Tác giả:
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Sáng nay em chẳng uống cà phê sữa. Chỉ nhấp trà xanh quyện mật ong. Không muốn đến ngồi bên song cửa. Ra sân đứng dưới gốc cây hồng. Ngước mắt nhìn trời mây trắng bay. Hơi trà nhẹ thoảng… mắt cay cay. Mùa đông mây trắng...
|
vương thì tốn… cũng vì em !!!
Tác giả:
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Tục ngữ xưa còn ngân nga câu nói:. - Bỏ Thì Thương - Vương Thì Tội … mà thôi. Anh nghiêng đầu cười thêm chút bồi hồi:. - Bỏ Thì Thương - Vương Thì … tốn thì giờ. Tội hay Tốn em nào đâu có sợ. Chỉ sợ Vương Thì … Tốn … hết...
|