vã tình (nhạo)
Tác giả:
Cung Fa
Lúc xuân trẻ dồi dào sinh lực. Đón tình yêu, phơi phới đức tin. Hệt như kẻ nhiều tiền lắm của. Bảnh tỏn, ngông cuồng hít heroin, lúc cạn tiền sẽ quay sang chích. Súc nước cất vào ống xi lanh. Một mũi kim mấy tên san...
|
và như thế hết thương
Tác giả:
Cung Fa
Có lúc đã thấy thương
Đứa nhà quê ngờ nghệch
Nhưng từ khi ta biết
Não nó phẳng nếp nhăn -
Chất xám bị tẩy trơn
Cắm trổ lên mầm đỏ
Mà lòng nó vui sướng
….
Thì thế là hết thương.
|
từ trên cao
Tác giả:
Cung Fa
Từ trên cao nhìn xuống. Những bầy cây lắc lư nhảy múa. Mỗi loài một dáng vẻ. Kiêu hãnh và hân hoan. Mặt nước là thân cá bạc. Vảy óng ánh xốn xang. Cũng có những thân cá vàng. Phơi mình diễm kiều vương giả. Từ trên cao...
|
tương phùng
Tác giả:
Cung Fa
Thưa anh, từ đó buổi chiều. Thẩn thơ bãi vắng hiu hiu cỏ vàng. Ngượng ngùng chờ bóng người sang. Dạo bên em đắm thưở vàng nhớ nhung. Ngưng hi vọng lại tương phùng. Những buổi tan học ta mừng tìm nhau. Đôi bạn xưa chụm mái...
|
vành đai lửa
Tác giả:
Cung Fa
Vành đai lửa. Thái Bình Dương. Hình móng ngựa. Vùng đất dữ. Luôn xáo động. Mảng kiến tạo. Xô vào nhau. Ven đại dương. Thành các núi. Trượt, gãy, lún. Đới hút chìm. Nuốt thạch quyển. Áp suất tăng. Nhiệt độ dâng. Hóa dung...
|
tử tù cắn tai mẹ (p1)
Tác giả:
Cung Fa
Tôi còn nhớ truyện cũ rất hay. Được dịp đọc một lần thuở bé. Kể về kẻ bất lương và mẹ. Ngược đời, trái đạo hiếu xưa nay. Bởi bà mẹ đã bị con trai. Cắn đứt tai vào ngày hành quyết, bạn có nghĩ vậy là đáng kiếp? Tên tử tù...
|
từ nghiệp sanh ra
Tác giả:
Cung Fa
Hoang vu sương lỡ vận rơi. Hoang đàng mộng đã lạc trôi thác ghềnh. Hoang mang đờ đẫn riêng mình. Hoang hoải trải khắp cuộc tình oan khiên. Rời xa khắc ấy bình minh. Bước vô bụi phế, chân linh ngỡ ngàng. Đi ra còn tiếng...
|
tưởng nhớ trong mùa xuân
Tác giả:
Cung Fa
Hôm qua mùa xuân. Mặt trời dậy sớm. Lặng lẽ bóng xám. Dần tỏa trắng vàng. Trên nền tường hoang. Treo vuông gương cũ. Xanh tàng bồ đề. Vỗ về lưng gió. Vườn cỏ ẩm sương. Ký ức còn vương. Móng ngựa thoát mình. Trổ hoa tím...
|
tự hủy
Tác giả:
Cung Fa
Như dòng sông. Không thể về chốn cũ. Trôi và trôi. Tan vào đại dương. Không đừng được. Như loài cá hồi. Ngược dòng. Tự huỷ. Ẩn thức thôi thúc. Khoái lạc. Trong sự mất mát và chết chóc. Một con đường ma mị. Phải bước...
|
u ám
Tác giả:
Cung Fa
Trời chực đổ cơn mưa. Cũng như mùa đông đó. Vầng dương chẳng buồn tỏ, lòng người càng chơ vơ. Mặt trời đâu để thờ. Nào ai nguyện xin được. Những hình nhân cầu mưa. Treo hi vọng lỡ vỡ. Trời gieo mưa mãi thôi. Ai...
|