tôi đã chích - mất cái tôi
Thế là tới dốc đường ngơi kiêu ngạo:
Vẻ đẹp tự nhiên bất chấp thời gian.
Chỉ hai lần nghe nói trán tôi nhăn,
Mắt trũng sâu hệt như dân chơi thuốc;
Tôi gân cổ và rồi tôi hoảng hốt,
Dưới bóng ngày soi thấy vết lăn tăn,
Nét xác xơ và già cả in hằn,
Tôi lóe ý: ủi căng cho bằng hết.
Làm đẹp giờ đây chẳng cần chờ đến Tết,
Kiếm hỏi rồi tôi chạy tới hớt hơ.
Ối là tôi, “khôn ba năm, dại một giờ”,
Để tầm thường như bao người dấm dớ.
Sau bơm chích, càng giống như bà mợ,
Mặt húp sưng, cười nét rõ liệt cơ,
Trán nhấp nhô, trồi sụt những đống gò,
Đôi má sụ, tưởng giận vô duyên cớ.
Ủ thuốc tê, về chừng nghe khó thở,
Người lờ đờ, mắt đờ đẫn nặng mi,
Cố nhướn lên, cứng, tê tái thịt bì,
Và chợt hiểu cũng chẳng còn "tôi" nữa.
16.8.26