gông cùm vàng
Anh tự nguyện đeo vào cổ chiếc xích của em
Một chiếc xích đúc bằng những nụ hôn hoang dại nhất
Em dẫn anh đi qua những vực sâu và đỉnh cao chót vót
Anh ngoan ngoãn như một con thú bị thuần hóa bởi tình yêu
Chẳng có tự do nào tự do hơn việc bị em giam cầm
Trong căn phòng nực nội mùi hương tóc và da thịt
Nơi những cửa sổ đều bị che kín bởi rèm nhung
Và thời gian bị giết chết bằng những tiếng thở dài
Họ gọi anh là kẻ điên, là gã nô lệ đáng thương
Nhưng họ làm sao biết được sự huy hoàng của ngục tối?
Nơi anh được em ban phát cho những trận đòn roi của nỗi nhớ
Và được hồi sinh bằng dòng sữa ngọt ngào của sự thứ tha
Hãy khóa chặt anh lại, ném chiếc chìa khóa vào hư vô
Để anh mãi mãi là vật sở hữu độc quyền của em.