đêm tĩnh mịch
Trăng lạnh soi nghiêng bóng tự ngồi
Tâm không gợn sóng giữa dòng trôi
Thế gian đảo lộn ta như đá
Đạo lý lung lay vẫn vững đôi
Sắc sắc không không không sắc nữa
Tham sân giận hận dứt không rồi
Chỉ còn hơi thở qua từng khắc
Đủ thấy vô thường chẳng thể lôi
18.01.2016