ngày sa tàn
Ngày sa tàn, mặt trời lịm đi trong ánh đỏ
Bóng tối trải dài, nuốt chửng mọi giấc mơ
Những con đường cũ, phủ bụi thời gian
Người đi qua, chỉ còn lại dấu chân mờ.
Gió chẳng còn hát bài ca của tự do
Chỉ là tiếng rít khô khan qua tán lá
Mặt đất nứt nẻ, khát vọng cằn khô
Những giấc mơ ngày nào, giờ hóa thành tro tàn.
Ngày sa tàn, ánh mắt cũng lạnh
Nhìn nhau như những kẻ xa lạ
Từng lời nói rơi xuống, vỡ tan
Như gương soi vỡ vụn chẳng ai thèm ghép lại.
Nhưng giữa sa mạc của nỗi đau
Có hạt mầm nhỏ âm thầm sống sót
Đợi một cơn mưa, đợi một tia sáng
Để bừng lên, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Ngày sa tàn, không phải là kết thúc
Mà chỉ là bóng đêm trước bình minh
Hãy nhìn thật sâu vào tro tàn xưa cũ
Sẽ thấy mầm sống đang đợi ngày hồi sinh.