một mai
Một mai, ta cũng thành người
Lặng yên nằm dưới bóng trời thanh cao
Không còn tiếng gọi lao xao
Không còn cả tiếng khát khao đêm ngày
Một mai, chẳng biết tháng ngày
Cũng không nhớ rõ những ai đã từng
Chỉ mong lúc sống đừng ngông
Đừng làm ai phải rưng rưng chuyện mình
Một mai, ai khóc ai nhìn
Thì thôi cũng đã xa nghìn bến sông
Biết đâu, nấm cỏ bên đồng
Lại thơm như thể tấm lòng còn xanh