tủi nghèo
Tủi nghèo không khóc ào ào
Mà rưng rưng giữa khi nào đông sang
Tủi nghèo ngồi nép góc làng
Nghe xuân cười rộn ràng trên chợ đông
Tủi nghèo mặc áo mỏng không
Đội mưa mà bước chênh chông nỗi người
Tủi nghèo không biết trách ai
Chỉ cắn răng chịu cái gai của đời
Tôi từng đi giữa xa xôi
Nhưng về vẫn nhớ tủi thời bữa không
Tủi nghèo là gió cuối đồng
Tạt qua tuổi nhỏ rách không tiếng nào