bản nhạc đau con người
Nghèo không phải áo vá vai
Mà là tiếng thở ban mai mỏi mòn
Nghèo không phải bữa cơm con
Mà là ánh mắt không còn ước mơ
Nghèo quen ngồi dưới hiên chờ
Nghe đêm rụng tiếng mưa thơ bên lòng
Nghèo quen gối mỏng giấc nồng
Mơ toàn mùi khói, mơ vòng tay cha
Có người nghèo tới già nua
Vẫn chưa hiểu hết nỗi thua người trần
Có người vừa đủ áo cơm
Đã quên nỗi gió héo hon tháng ngày
Tôi từng sống giữa chân mây
Thấy nghèo là gió là cây bạc đầu
Thấy nghèo là một nốt sâu
Nhưng vang cả bản nhạc đau con người