túi mộng
Ta gặp một kẻ rong chơi
Tay ôm túi mộng rụng rời nhân gian
Hỏi ra: mộng ấy chứa tràn
Hắn cười: toàn thứ dở dang chưa thành
Có cây bút gãy ngang cành
Có con thuyền đứt dây vành giữa sông
Có câu thơ dở bụng lòng
Và con mắt lệ chưa xong buổi chiều
Ta xin mộng ấy một điều
Hắn lắc đầu, bảo: Tôi nghèo, chẳng cho
Ta ngồi viết lại chuyến đò
Bằng túi mộng rách, bằng tro chữ người
Thấy đời, thấy cả buồn vui
Trong tay một kẻ… mang mười mộng không…
10/ 02/2015