những quân cờ trên bàn thạch
Tiếng đại bác át đi lời mẹ hát
Khói súng ngăn đường tia nắng ban mai
Trên cánh đồng giờ chỉ còn xác mạt
Của những chàng trai chưa kịp ngày dài.
Ai đã vẽ những đường biên trên cát?
Để máu người chia cắt những dòng sông
Mẹ đợi cửa, tóc bạc màu phai nhạt
Đứa con đi không hẹn buổi tương phùng.
Những thành phố biến thành vôi và bụi
Những giấc mơ bị xé vụn trên đường
Trẻ thơ khóc giữa căn hầm lủi thủi
Hỏi vì sao thế giới mất yêu thương?
Kẻ chiến thắng cười trên nền gạch đổ
Nhưng chiến thắng nào chẳng đẫm lệ rơi?
Bởi phía sau mỗi huân chương rực rỡ
Là những nấm mồ không tiếng trả lời.
Sắt thép vô tri không biết đau đớn
Chỉ có xác thân người chịu đọa đày
Sự thù hận là con thú hung tợn
Ăn dần mòn những ký ức thơ ngây.
Ta viết tên hòa bình lên báng súng
Để sắt thép mềm đi giữa nắng chiều
Để những người lính soi mình dưới vũng
Thấy mặt người lân cận cũng đáng yêu.
Hãy hạ xuống những hàng rào dây thép
Cho loài hoa dại được tự do leo
Cho những cánh cửa từ nay không khép
Đón gió lành về với những bản nghèo.
Chiến tranh là trò chơi của quyền lực
Nhưng sinh mạng là vô giá, người ơi!
Đừng biến thế gian thành nơi địa ngục
Khi chúng ta chỉ có một cuộc đời.
Hãy gieo hạt thay vì gieo mảnh đạn
Hãy xây trường thay vì dựng pháo đài
Để nhân loại không còn là kẻ cạn
Trong cuộc cờ sinh tử của tương lai.
Khi tiếng súng cuối cùng vào im lặng
Chỉ còn tình thương ở lại nhân gian
Hoa hồng sẽ nở trên nền đất trắng
Xóa sạch đi những dấu vết kinh hoàng.
04.11.2016