yêu em qua bốn mùa núi
Yêu em từ khi hoa đào hé
Đến lúc mận chín đỏ tay em.
Từ khi suối còn rên trong đá
Đến lúc gió ngừng thổi bên hiên.
Bốn mùa núi thay áo không ngừng
Lòng anh chỉ mặc một màu em thôi.
Xuân em đi hội, váy bay bên suối
Tôi theo sau như ong theo mật.
Hạ em lên nương, lưng ướt mồ hôi
Tôi lén gùi nước để em đỡ khát.
Thu về vàng, tóc em như rơm ủ
Tôi nhặt từng sợi để se khèn.
Đông gió buốt, áo em mỏng manh
Tôi xin gió thổi ngược về tôi.
Yêu em không bằng lời hứa
Mà bằng năm tháng bám đá cùng em.
Dẫu ngày mai trời có lở lưng núi
Anh vẫn bên em như rễ bám sườn.
08.12.2016