khúc tự tình của đất
Đất không nói, đất chỉ lầm lũi chịu đựng
những bước chân người đi, những lưỡi cày xới nát
đất ôm vào lòng tất cả những đắng cay, tủi nhục
để chắt chiu từng giọt nhựa sống cho cây
như lòng mẹ bao dung chẳng bao giờ oán hận.
Tôi là đứa con của đất, sinh ra từ đất
máu thịt tôi mang hương vị của cánh đồng
mồ hôi tôi có vị mặn của muối và vị chát của phèn
tôi lớn lên trong sự khắc nghiệt của thiên tai
nhưng tâm hồn tôi lại mềm mại như những dải lụa phù sa.
Có những ngày tôi thấy mình thật nhỏ bé
giữa đất trời bao la và những biến động cuộc đời
tôi muốn bám rễ thật sâu vào lòng đất mẹ
để không bị cuốn trôi theo những cơn lốc xoáy
để vẫn giữ được bản sắc của một người con xứ sở.
Những người đàn ông ở quê tôi ít khi nói cười
họ lầm lì như những gốc cây cổ thụ
bàn tay họ thô ráp, gân guốc và đầy vết chai
nhưng chính bàn tay ấy đã dựng xây nên tổ ấm
đã che chở cho những người phụ nữ qua bao mùa nắng cháy.
Đất ơi, hãy dạy tôi cách nhẫn nại và kiên cường
dạy tôi cách yêu thương cả những gì bình dị nhất
để tôi không bao giờ quên cội nguồn, gốc gác
để dù có đi xa đến đâu, tôi vẫn luôn nhớ lối về
nơi có căn nhà tranh và tiếng mẹ hiền trông đợi.
17.01.2017