Poem logo
Poem logo
Tác giả: NGUYÊN HOANG
Tác phẩm: Tổng số có 35 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
biển hát chiều nay
Tác giả: NGUYÊN HOANG

Xa đến, quay về bỗng quên lối ngõ? Ai cho lần đã gặp? Nhớ ta không. Ở bao năm quen rồi sương giá tuyết. Còn bóng trăng mơ, mây rổi gió nồng. Đây chén rượu chiều, men hương chắc nhạt! Ta được mời bằng hữu, uống xa...

bình dị cuộc đời
Tác giả: NGUYÊN HOANG

Tôi vẫn ngồi đây, để đợi ai? Mãi mơ có lúc trở chân quày. Quê hương dải đất luôn nghèo khó. Đến lúc nào qua, hết đắng cay? Tất cả niềm vui về trải khắp. Chất ngất non cao, xuống ruộng đồng. Theo gió vương bay, mùi hương...

bỏ mất cơn mê.
Tác giả: NGUYÊN HOANG

Hồn ru ngủ, quay trở về góc phố. Mùa thu đi, đưa ròng rã miên du. Trời xế bóng, xót ngần mơ rũ nợ. Xua ân tình hồi tưởng lại luyến lưu. Ngõ đường đó, đã bào mòn bao dép. Bước theo sau, hạt tơ nắng thì thầm. Ấp ủ...

bóng thụy dương.
Tác giả: NGUYÊN HOANG

Giấc mơ ra, trở về, sáng thức dậy! Ta có thêm ngày tiếp nối, yêu thương. Cần chi mong, phải sống chốn thiên đường? Tạm có đủ, nồng nàn và lẽ phải. Dòng sông khởi, vẹn toàn đầy lưu lượng. Tình yêu chan sương khói,...

bước hư không
Tác giả: NGUYÊN HOANG

Tôi thả bước trên đường tình rạn vỡ. Mấy lần thu phân, chuyển đổi chữ đồng. Vai oằn trĩu, gánh dấu hằn tóc rối. Điểm bên đời, những vạch trắng lượn cong. Lần cho nhau, đôi hàng từ giọt lệ. Hạ năm xưa, đã lấy mất một...

bước ngọc ngà.
Tác giả: NGUYÊN HOANG

Có phải thăng tình, trăng tuý ngoạ? Chờ Em, trải bóng đón chân vàng! Chênh vênh đối ẩm, triền non giá. Nầy chén thơ nồng, lệ thế gian. Kiến tửu phong vân, hà nguyệt vọng! Tương phùng lai đáo phụng long, nồng. Ta...

cám dỗ.
Tác giả: NGUYÊN HOANG

Ta thay vào đó đèn lồng! Cõng Em bằng gió, ôm bồng bởi mây. Chạm tay vào tháp Liên đài, bồ đề nghiêng bóng, hạt tràng vỡ bay. Ta về thơ rượu cân đai, mặc vào áo mảo, chốn nầy thay tên. Thuyền hoa chuyển bến rời...

chung bóng.
Tác giả: NGUYÊN HOANG

Em vẫn đến nhìn dòng sông mỗi sáng. Hơi mù sương lãng đãng khói hàn băng, và có đêm treo trọn vẹn vừng trăng, mong con nước giữ giùm nguyệt dạ đó. Nghìn năm qua đất trời mãi vàng võ. Ta trăm năm chưa đủ để than...

còn đó cho ta.
Tác giả: NGUYÊN HOANG

Thời gian giục giã xua tay. Qua đi nỗi nhớ, trải dài mong manh. Từ trong giọt nắng long lanh. Đêm sâu dìu bóng qua mành căng phơi. Vùng sương, nguyệt lặn bên trời! Van xin cho lại, tình người trăm năm. Trần ai từng...

dấu hằn, ngày tháng cũ.
Tác giả: NGUYÊN HOANG

Bãi cát nâng chân, nhẹ nhàng thoáng bước. Sao dấu hằn sâu? Mà vẫn nhạt nhoà! Thân phai bên triền, như tia nắng sót, của hoàng hôn nào? Bỏ lại hôm qua. Đường xưa nhưng không còn lối cũ. Như đời đi qua, dốc nhỏ...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm