“tình cứu rỗi”.
Rên ư ử, khừ khừ rồi lại hình dung,
Với tên gọi dại khờ rằng “Tình cứu rỗi”.
Ảo ảnh là hay, một khi ảo ảnh chưa tan biến,
Và nghe dối gian như cả thế giới hoang tàn.
Số phận như lịch sử những hành tinh,
Mỗi hành tinh có đặc điểm của mình.
Và chẳng có hành tinh nào giống nó,
Người tẻ nhạt trên đời không hề có.
Giống như vĩnh hằng, giống như phận số,
Con mắt của tình, của lương tâm anh đó.
Còn anh sống trái ngược với đời anh,
Và điều này từ lâu anh đã rõ.
Trong tình yêu không có kẻ đúng, sai,
Trong tình yêu không một ai có lỗi.
Chẳng lẽ hiện tượng tự nhiên này là rượu?
Là tình, bay trên số phận con người.