nỗi nhớ và cà phê
Nỗi nhớ như ly đắng
Lại ngọt lịm môi em
Uống vào lòng tê tái
Mà thương nhớ êm đềm
Nỗi nhớ như sương sớm
Len nhẹ áo vai gầy
Mơn man từng sợi tóc
Quyện mùi hương heo may
Cà phê đen môi đắng
Mà mắt biếc mơ màng
Nhìn nhau không dám nói
Chỉ thở dài mênh mang
Nỗi nhớ như giọt cuối
Rơi chậm giữa tim này
Dẫu cà phê còn đắng
Tình ta mãi ngọt ngay
Uyên Vũ (Cánh Én Mùa Xuân)
Ngày Thơ - Tháng Mộng - Năm Mơ