hương cà phê và nỗi nhớ
Em khuấy nhẹ tách cà phê,
để hương thơm nồng quyện vào không gian buổi chiều lặng lẽ.
Ngoài kia, trời rắc xuống những hạt mưa nhỏ,
mềm như tơ, vương trên ô cửa sổ phủ đầy hơi sương.
Em chợt nhớ về anh,
nhớ đến nỗi mà mùi cà phê cũng trở thành một dư vị của yêu thương.
Anh từng bảo, những ngày lạnh thế này,
chỉ cần một tách cà phê và một người ngồi đối diện là đủ ấm cả mùa đông.
Nhưng giờ đây, chỉ còn em với ly cà phê dần nguội,
còn khoảng trống trước mặt cứ rộng hoài theo những nỗi nhớ không tên.
Anh có biết không? Nỗi nhớ giống như cà phê vậy, đắng nơi đầu môi,
nhưng hậu vị lại ngọt ngào đến nao lòng.
Em nhớ bàn tay anh vô tình lướt qua khi cùng cầm chung một quyển sách,
nhớ ánh mắt dịu dàng mỗi khi anh nhìn em qua làn hơi khói mờ ảo,
nhớ những câu chuyện không đầu không cuối mà ta từng kể nhau giữa những ngày mưa.
Chiều nay, em vẫn ngồi đây, trong góc quán quen,
nhấp từng ngụm cà phê như thể muốn giữ lấy chút gì còn sót lại của ngày cũ.
Chỉ tiếc là, cà phê không thể giữ ấm mãi, còn nỗi nhớ về anh thì chưa bao giờ nguội lạnh…
Uyên Vũ (Cánh Én Mùa Xuân)
Ngày Thơ - Tháng Mộng - Năm Mơ