Poem logo
Poem logo

hồ trăn (hạt dẻ cười)

Tác giả: Cung Fa
Những hạt ngọc xanh,
Xuôi cành nảy nở,
Chuỗi chuỗi ửng đỏ,
Khi hè xuống thăm.

Từ vùng Trung Á
Và từ Trung Đông,
Xưa 9000 năm -
Kỷ Nguyên Đá Mới,
Ngoài săn, lượm, hái,
Người đã tập tành
Gieo trồng sơ khai.

Vẫn trước công nguyên
Khoảng 2 nghìn năm -
Kỷ Nguyên Đồ Đồng,
Hạt vào Ai Cập,
Tiến Babylon,
Sau đó Hy Lạp
Và rồi La Mã.
Loài hạt xa xỉ
Cắm rễ đất nhà,
Vườn vua nảy lộc,
Rộn ràng quả hoa.

Tới thời Trung Cổ,
Hạt sang Bắc Phi,
Phủ Địa Trung Hải,
Tây Ban Nha, Ý.

Những hạt Hồ Trăn
Xinh tươi nhỏ nhắn,
Ví chúng “vàng xanh”,
Làm món ăn lành,
Thượng dâng vua chúa,
Quý tộc, thương gia,…

Thế kỷ hai mươi,
Hạt trải muôn nơi,
Nảy trên đất Mỹ -
California,
Trên núi Etna
Của vương quốc Ý,
Thị trấn Bronte
(Ở Sicily)
Lẫy danh hương vị.

Giữa muôn loại hạt,
Số 1: Hồ Trăn,
Cần 6 - 10 năm
Từ lúc gieo trồng
Trên đất ráo khô.
Trông cây đơm hoa
Vào mùa xuân nắng,
Ngóng cành trổ quả,
Non biếc, hạ sang;
Những chuỗi ngọc xinh
Rung rinh trong gió.
(Ai có thể ép
Vụ nở trái mùa?)
Mong trời đừng mưa;

Cuối thu hạt nứt,
Rộn lòng nông phu,
Ngắm và lay rung,
Hứng từng đợt quả.

Ôi! Quả Hồ Trăn,
Mạnh, giỏi tự nhân,
Chậm rãi lần lần,
Dưỡng to hạt ngọc,
Tươi màu lục xanh,
Áo lót choàng quanh
Mỏng manh nâu đỏ,
Đặt trong vỏ ngà
Chắc thanh như sứ,
Thêm lớp xơ mềm,
Làn da hồng xinh
Trong nắng lung linh,
Nhựa hương lẩn quất.

Khi quả dần chín,
Xơ thịt héo bong,
Cho hạt ngọc xanh,
Lộ thân đón khí,
Vỏ cứng nứt dọc,
Chẳng khóc, than van,
Trái lại, rộn ràng,
Cười toe như trẻ,
Vui khỏe, dễ thương.

Bởi chừng như thế,
Người quê hương tôi
Gọi Hạt Dẻ Cười.
(Hay tên Hán Việt
Là Quả Khai Tâm).
Rộn ràng trên mâm
Những mùa Tết đến,
Khách, chủ cùng nếm
"Hạt vàng" bùi ngon,
Bổ sung dưỡng chất
(mà không gây phì),
Trao lời nhắn nhủ
(Qua những hạt cười):
Đời mãi vui tươi.

10.2.26

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm