Poem logo
Poem logo

những hoàng hôn không biết nói năng

Tác giả: Lâu Văn Mua
Đêm mọc lên từ kẽ móng tay cha
Phù sa bọc lại những lời thề dang dở
Con nước ròng bò qua ngực lở
Nghe tiếng cá quẫy đuôi trong thớ thịt người
Cánh đồng nứt nẻ nụ cười
Nơi những hạt lúa mọc lên từ nước mắt.
Dưới đáy sông có những linh hồn chưa dắt
Về phía mặt trời để hong khô nỗi đau
Chúng mình ngồi nhai những sợi chiêm bao
Răng va vào đá cuội nghe tiếng sầu vỡ vụn
Con mương nhỏ cũng hóa thành bến muộn
Chở theo mùa màng đi lạc phía hư không.
Tay mẹ gầy như nhánh củi rào trong lòng
Đan những chiếc rổ đựng toàn mây trắng
Nắng đổ xuống đầu những vầng cay đắng
Vệt bùn khô vẽ lại dáng hình xưa
Những giấc mơ không kịp trú mưa
Đã tan ra thành bọt bèo trôi dạt.
Ta đứng giữa cánh đồng nghe hồn mình hát
Tiếng hát của loài cỏ dại mọc ngược chiều
Ai đã đánh rơi ở đây một chút tin yêu?
Để khói đốt đồng làm cay xòe đôi mắt
Trái tim ta là chiếc bình nứt rạn
Đựng đầy những hoàng hôn không biết nói năng.

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm