trả hết tương tư
Trăng treo một mảnh chưa tròn,
Trà khuya nửa chén rót mòn đêm nay
Giấy còn, mực cạn, thơ bay
Ta ngồi đếm lại những ngày đã phai
Bút nghiêng chấm giọt chia hai,
Rơi lên khoảng lặng… hóa ngày biệt ly
Tương tư trả hết còn gì?
Ngoài câu vô ngữ viết khi xuống dòng
Trăng gầy đem nhớ qua sông,
Đem luôn hư mộng thả trong mắt buồn
Trả người một thuở chưa buông
Trả ta mắt đợi, suối nguồn đã khô
Trả trăng về với hư vô
Trả mây về gió, trả hồ về sông
Trả nhau một giấc mơ hồng
Trả thơ cho kiếp chất chồng văn chương
Từ đây ngọn bút thôi vương
Tương tư hết nợ, chỉ đường rêu phong
Trăng kia nếu có nhớ mong
Xin đừng soi xuống… cho lòng nhói thêm