mười năm lỡ một chuyến đò
Mười năm bỗng hóa hư không
Mà sao mây cũ vẫn hồng tầng không
Chân đi ngỡ đã xuôi dòng
Tưởng buông tất cả… mà lòng quên đâu?
Lữ hành qua mấy nhịp cầu
Chạm tay vào gió, nghe sầu rơi nghiêng
Tóc mai bụi mỏng ưu phiền
Ngồi nghe nhịp thở chạm miền rỗng tên
Bến xưa, bãi cát lặng quên
Nghe mây trôi nhẹ qua bên sườn đồi
Còn chăng ánh mắt nào thôi?
Lặng nhìn sông cũ… nước trôi mất đò.