Poem logo
Poem logo

gõ cửa tháng năm.

Tác giả: Thiên Ân
GÕ CỬA THÁNG NĂM 2
Tháng năm gõ cửa ngập ngừng
Ve sầu rụng tiếng giữa rừng nắng xưa
Phượng hồng đứng tự bao giờ
Mà nghe như cũng lơ mơ úa màu

Áo em trắng giữa sân đầu
Cứ như đứng lại một câu dỗi hờn
Gió qua khẽ chạm vai tròn
Mà nghe nỗi nhớ bỗng còn non tơ

Chuông trường đổ xuống hững hờ
Bỏ quên trong lớp giấc mơ cuối ngày
Tôi nhìn bóng nắng hao gầy
Rơi qua khung cửa, đong đầy chia xa

Trang lưu bút chữ chưa nhòa
Mà sao như đã phôi pha giữa trời
Ký tên một thuở chơi vơi
Mà nghe như đã xa rời tự lâu

Phượng rơi đỏ xuống nhịp cầu
Tôi đem giấu một nỗi đau học trò
Ngỡ như mới chỉ hôm qua
Mà nay đã hóa đường xa mất rồi

Bến trường đứng lặng không lời
Có con chim nhỏ bỏ trời bay đi
Áo ai trắng đến lạ kỳ
Mà sao chẳng dám nói gì với nhau

Tháng năm đi giữa nỗi đau
Mà nghe như thể ban đầu đã xa
Cánh hoa rơi xuống hiên nhà
Ngỡ như một tiếng thật thà gọi tên

Tôi ôm lại chút êm đềm
Mà nghe áo cũ ướt mềm bàn tay
Mai sau đi hết tháng ngày
Còn ai đứng lại chỗ này đợi ai…
Ngày 3/5/2025
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm