một thời để nhớ 6
MỘT THỜI ĐỂ NHỚ 6
Một thời tôi lén " Bẻ nhánh tương tư"
Bàn tay run run, chạm vừa hơi thở
Lớp học ngang qua, ôm vài sợi nhớ
Ngập ngừng sân trường e ấp giăng dây
Tôi giữ bóng em muôn vạn hình hài
Một ánh nhìn cũng chao nghiêng xao xuyến
Ve kêu xé nát bình yên ẩn hiện
Phượng nở đầy cháy đỏ những ước mơ
Áo dài trắng trinh nguyên thời khép mở
Cứ dạt dào xô đẩy sóng bờ tim
Bục giảng đứng mà lòng không đứng yên
Giáo án mở mà tim tôi mở trước
Em mon men qua ngõ chiều gương lược
Trang thơ tình tôi ấp ủ men say
Uống dòng chữ chưa có vị đắng cay
Tình yêu rụng môi ai hững hờ thế?
Phấn trắng rơi ai đếm đi cho xuể ?
Thương tiếng giã từ ngậm đắng đôi môi
Em xuôi miền đất lạ nắng phai phôi
Đọt tình héo hon ôm đời đá cuội
Tôi ôm gió mây dấu chân hờn tủi
Cõi hư vô còn mấy kẻ nhớ mình ?
Cơn buồn ăn sâu mạch máu còn in
Hoàng hôn lặn bình minh đâu chưa vội ?
Ngày 12/5/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|