chiều hạ
Chiều Hạ
—————
Từ khi mùa vào hạ
Sông nước nhẹ nhàng trôi
Con sóng vẻ buông thả
Làn mây ngủ trên trời
Nghe hay không nghe sóng
Người tiếp tục nhìn thôi
Ngọn gió như trông ngóng
Lần nữa đến bên tôi
Mấy sợi tóc lêu bêu
Lòa xòa vầng trán hẹp
Chút cô đơn khép nép
Tự ngồi thêm chờ chiều
Chờ một ngày yên lặng
Chỉ cần một ly trà
Giống hương vị quê nhà
Niềm vui này khó tả
Rồi biết cười hỉ hả
Cho quanh mình hiền lành
Cho cây cỏ màu xanh
Dẫu cuối cùng mất cả
Chợt bắt gặp ánh mắt
Của một người xa xôi
Sâu thẳm là chịu đựng
Một đời cho tôi thôi
Tôi muốn gởi cho mẹ
Những khoảnh khắc thế này
Thuvang