khoảnh khắc vô tình 2
KHOẢNH KHẮC VÔ TÌNH 2
Em qua như gió cuối trời
Làm rung chiếc lá, rồi rời nhân gian
Ta ngồi giữa cõi mênh mang
Nghe sông tháng cũ chở ngàn nhớ thương.
Trăng non lạc giữa vô thường
Về vùng tối sáng dặm trường khói mây
Một chiều gió nổi heo may
Đưa em khuất tận chân mây cuối trời.
Từ khi cách một phương người
Mùa thu cũng hóa bồi hồi lá rơi
Con đường nghiêng bóng đơn côi
Dẫn ta về phía xa vời năm xưa.
Bến sầu nằm giữa chiều thưa
Dòng thời gian chảy như chưa có gì
Chỉ ta mang nặng phân ly
Như con thuyền nhỏ lạc đi giữa dòng.
Mây cao trắng cả tầng không
Bay qua ký ức mênh mông bến bờ
Câu ca dao cũ bơ vơ
Rơi vào quạnh quẽ đôi bờ nhớ nhung.
Ngày đi khuất nẻo vô cùng
Tháng năm uống cạn lạnh lùng hồn ta
Lệ sầu kết giọt ngân sa
Rơi trên đá vắng chan hòa rêu xanh.
Em xa từ một mong manh
Mà thành cách biệt trời thành biển sâu
Ta đi hết một kiếp sầu
Vẫn nghe chiếc lá rơi đâu cuối mùa.
Chiều nay đứng giữa ngàn xưa
Nghe hồn cô quạnh như vừa mất em
Trời cao mây nước im lìm
Chỉ còn năm tháng đi tìm bóng ai.
Ngày 20/6/2026
Thiên Ân ( TP.Hồ Chí Minh
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|