những đứa trẻ bản mây
Trên lưng núi, nơi gió chạm vào trời
Bản Mây nằm ngủ quên trong sương trắng.
Những đứa trẻ chân trần chạy trên đá
mắt sáng như ngọn lửa trong đêm lạnh.
Chúng cười vang
tiếng cười lan qua vách đá
theo gió trôi đi, hòa vào thung lũng xa xôi.
Chúng chẳng cần nhiều
một chiếc lá rừng, một cành cây khô
đã đủ thành trò chơi bất tận.
Những đứa trẻ Bản Mây
lớn lên cùng nắng, cùng mưa
tay nhỏ nắm chặt những giấc mơ xanh
dẫu biết rằng chân trời xa lắm.
Chúng hát bài ca của núi
bằng tiếng gọi của tự do
bằng niềm tin của những ngày chưa biết mỏi.
Mỗi bước chân nhỏ
đều in dấu trên con đường đá tai mèo
nơi ngày mai chẳng bao giờ là dễ dàng.
Những đứa trẻ bản Mây
dẫu áo vá nhiều hơn đường chỉ
dẫu cơm trắng là giấc mơ xa xỉ
vẫn nhìn trời cao mà cười rạng rỡ
vì chúng có cả bầu trời trong đôi mắt ngây thơ.
Bản Mây
chôn tuổi thơ chúng trong lòng núi
nhưng gửi những giấc mơ chúng đi xa
xa mãi, đến những chân trời không có đá và sương.
06.2022