Poem logo
Poem logo

ngày em mặc áo người dưng 1

Tác giả: Thiên Ân
NGÀY EM MẶC ÁO NGƯỜI DƯNG 1
Ngày em mặc áo người dưng
Anh về đứng ngóng bên sông cuối chiều
Con đò lững thững cô liêu
Chở bao thương nhớ dập dìu sang ngang.
Nhà ai ôm bóng rộn làng
Mà nghe như có lá vàng rụng theo
Giậu mồng tơi đã héo queo
Dây trầu bỏ ngỏ, cau chiều ươm mong .
Ngày em se mối tơ hồng
Anh như khách lạ giữa vùng quen thân
Mấy con bướm trắng phân vân
Bay qua ngõ cũ một lần rồi thôi.
Em cười môi thắm bên người
Anh nghe mây xám đầy trời quê hương
Đường xa hun hút khói sương
Bước chân lạc giữa đoạn trường nhân gian.
Từ ngày em bước sang ngang
Trăng khuya cũng lạnh, đò giang cũng sầu
Mỗi mùa hoa gạo đỏ màu
Lại nghe nhức nhối một câu hẹn thề.
Bây giờ bến cũ còn kia
Mà người năm ấy đã về với ai
Anh còn giữ chút heo may
Thổi qua ký ức những ngày thanh xuân.
Trăm năm biết mấy phù vân
Người đi để lại ngại ngần trong tim
Chiều quê chuông vọng im lìm
Nghe như một tiếng gọi chìm rưng rưng
Ngày em mặc áo người dưng
Anh thành người cũ giữa vùng nhớ thương.
Thiên Ân ( TPHCM)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm