Poem logo
Poem logo

ngày em mặc áo ngây thơ 1

Tác giả: Thiên Ân
NGÀY EM MẶC ÁO NGÂY THƠ 1
Ngày em mặc áo ngây thơ
Trời xanh như mở một bờ vô biên
Mây trôi lặng lẽ qua miền
Mang theo hương cỏ dịu hiền đầu thu.
Em đi rất nhẹ sương mù
Mà nghe động cả thiên thu trong lòng
Nắng vàng rắc xuống dòng sông
Cho chiều nghiêng bóng mênh mông bến bờ.
Mắt em như một giấc mơ
Sâu xa hơn cả đôi bờ nhớ nhung
Tóc em là một dòng sông
Chảy qua năm tháng bềnh bồng khói mây.
Từ khi bắt gặp dáng này
Hồn anh như chiếc lá bay giữa trời
Nửa theo gió lộng chơi vơi
Nửa neo bến vắng một đời đợi mong.
Chiều lên từ phía hư không
Hàng cây đứng lặng bên dòng thời gian
Hoa vừa hé nụ trên cành
Mà nghe xuân đã mong manh cuối mùa.
Em là hương của ban trưa
Là mây đầu núi, là mưa cuối ngàn
Là niềm thương nhớ dịu dàng
Rót vào nuối tiếc ngỡ ngàng sắc hương.
Ngày em mặc áo ngây thơ
Bỗng nghe trời đất nên thơ lạ lùng
Ngày 2/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm