bàn giao nỗi buồn 2
BÀN GIAO NỖI BUỒN 2
Không! Anh chẳng bàn giao nỗi buồn đâu
Bởi trao đi, tim lại hóa canh thâu
Em đã khuất cuối trời xa hun hút
Mà hương yêu còn níu gót qua cầu.
Anh muốn giữ cả chiều nay hấp hối
Giữ lá vàng vừa chạm đất mong manh
Giữ ánh mắt một lần em bối rối
Để nghìn sau còn thổn thức trong anh.
Trời rộng quá nên lòng càng chật hẹp
Gió vô tình xô lệ xuống môi khô
Anh gom hết những ngày xanh đã mất
Cất trong hồn như giữ một bài thơ
Em đi nhé! Xin đừng quay lại nữa
Kẻo tim này lại cháy giữa tàn tro
Tình yêu ấy dẫu không còn hơi thở
Vẫn âm thầm đỏ rực những mùa xưa.
Ôi tuổi trẻ như dòng sông chảy xiết
Mới hôm nào đã lẫn khuất mây bay.
Ta níu mãi một bàn tay rất thật
Mà thời gian vẫn kéo khỏi vòng tay.
Anh sợ lắm những chiều không có nắng
Sợ hàng cây đứng lặng dưới sương mờ
Sợ ký ức bất ngờ lên tiếng gọi
Giữa đêm dài thức trắng đợi mong chờ.
Nên chẳng thể bàn giao niềm thương nhớ
Chẳng thể nào ký gửi cuộc tình xa
Em mang hết những gì em muốn giữ
Còn nỗi buồn, anh giữ đến khi già.
Bởi yêu quá nên lòng không chịu mất
Dẫu chia ly còn rớm máu trong hồn
Anh vẫn muốn ôm cuộc đời rất chặt
Và ôm luôn cả một cõi cô đơn.
Ngày 22/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|