ước áo một mình tôi
ƯỚC AO MỘT MÌNH TÔI!
...
Ước có người ngồi cạnh lúc tôi buồn,
Chẳng cần nói, chỉ cần cùng im lặng,
Một tách trà nguội giữa chiều mưa vắng,
Mà lòng thôi chẳng thấy quá chơi vơi.....!
....
Ước có người cùng tôi qua những phố phường,
Qua những con đường quen mà xa lạ,
Rủ tôi xem một bộ phim buồn thật muộn,
Để đêm dài… có người ở cạnh bên.
...
Tôi đã từng tin hạnh phúc sẽ gọi tên,
Từng nghĩ "yêu" là cho đi tất cả,
Đem chân thành đổi lấy điều xa lạ,
Đến cuối cùng chỉ nhận lại thương đau.
...
Có những người bước đến chẳng bao lâu,
Nhưng để lại trong tim nhiều đến thế?
Một ánh mắt, một nụ cười rất nhẹ,
Cũng đủ làm day dứt cả tháng năm!
...
Có phải yêu là chấp nhận âm thầm,
Là đứng phía sau nhìn người hạnh phúc?
Là dù đau vẫn mong người bình yên nhất,
Còn riêng mình… cứ thế bước qua thôi.
...
Chia tay rồi, phố vẫn sáng đèn thôi,
Chỉ có lòng chẳng còn như ngày trước.
Ta từng hứa sẽ đi cùng một hướng,
Mà cuối cùng lại mỗi đứa một nơi.
...
Có những chuyện chẳng thể trách một người,
Chẳng đúng, chẳng sai, chỉ là duyên đã hết.
Có những cuộc tình đẹp như giấc mộng,
Tỉnh rồi đau… nhưng chẳng thể nào quên.
...
Rồi một ngày tôi sẽ học cách bình yên,
Không níu kéo những điều không còn nữa.
Không trách người, cũng chẳng buồn trách số,
Chỉ thương mình… đã yêu quá thật lòng!
...
Nếu mai này có một người bên tôi,
Xin đừng hứa những điều nghe quá đẹp.
Chỉ cần lúc tôi buồn, người còn ở đó,
Ngồi cạnh tôi… bình yên đến cuối cùng.
...
Bởi sau hết những tháng ngày tan vỡ,
Điều tôi cần chẳng phải một tình yêu.
Chỉ cần một người, hiểu điều tôi chẳng nói,
Và lặng thầm… ở lại những khi đau!