Poem logo
Poem logo

chuyện người anh thương

Tác giả: Lâm Thiên Tứ
Chuyện người Anh thương!
.....
Đêm nay thành phố vẫn mưa,
Mà sao chẳng thấy bóng người ngày xưa.
Chiếc đàn nằm cạnh song thưa,
Anh ngồi ôm lấy những mùa yêu em.
.....
Có người từng hứa dịu êm,
Rằng dù năm tháng có thêm đổi dời,
Vẫn bên nhau đến cuối đời,
Vậy mà một thoáng xa xôi mất rồi.
.....
Sài Gòn vẫn những chiều rơi,
Con đường quen cũ vẫn người qua ngang.
Chỉ riêng anh bước lang thang,
Nhặt từng ký ức vỡ tan bên đường.
.....
Anh từng giữ một yêu thương,
Giữ trong lồng ngực những ngày có em.
Giờ đây chỉ một màn đêm,
Một căn phòng vắng, một miền nhớ đau.
.....
Có khi anh tự hỏi nhau,
Vì sao hai đứa chẳng còn chung đường?
Hay vì anh quá vấn vương,
Nên còn đứng mãi nơi thương nhớ này?
.....
Gió về lay động hàng cây,
Anh nghe như tiếng em ngày rất xa.
Muốn tìm lại một mái nhà,
Nơi từng có những thiết tha ban đầu.
.....
Nhưng rồi người đã qua cầu,
Bỏ anh ở lại với màu hoàng hôn.
Tình yêu dù có sắt son,
Đôi khi cũng phải hóa mòn tháng năm.
.....
Anh thôi chẳng trách âm thầm,
Chỉ mong ký ức ngủ nằm thật yên.
Nếu mai em bước bình yên,
Thì anh cũng sẽ học quên một người.
.....
Chỉ là đôi lúc giữa đời,
Nghe mưa rơi xuống, nghe trời trở đông,
Anh còn nhớ một mùa hồng,
Có em đứng đợi bên song cửa nhà.
.....
Rồi mai thành phố nắng qua,
Anh thôi tìm kiếm bóng xa cuối đường.
Nhưng trong tận đáy yêu thương,
Có người là cả một trời thanh xuân.
.....
Giờ anh khép lại mùa xuân,
Khép luôn lời hứa một lần yêu nhau.
Ngoảnh nhìn kỷ niệm phía sau,
Mỉm cười… rồi để nỗi đau ngủ cùng.
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm