dòng sông thơ 2
DÒNG SÔNG THƠ 2
Dòng sông thơ lặng lẽ chảy qua chiều
Mang bóng núi và mây trời viễn xứ
Nước xanh biếc một màu thương thiên cổ
Nghe đất trời ngân vọng nỗi cô liêu.
Bờ cỏ vắng nghiêng mình trong gió muộn
Lá âm thầm rơi xuống giữa không gian
Con sóng nhỏ đi về như ký ức
Chạm bến đời rồi khuất nẻo thời gian.
Dòng sông thơ dệt ngàn sao đáy nước
Ánh lung linh chìm nổi cõi nhân gian
Một tiếng gọi từ xa mờ năm tháng
Vọng bên lòng như khói phủ sương tan.
Có giai nhân soi hồn trong ngọc bích
Mắt u hoài gửi tận cuối chân mây
Nước ôm bóng, trời ôm màu mộng tưởng
Chiều mênh mang phủ kín dấu chân ngày.
Dòng sông thơ chở con đò từ ngữ
Đi giữa bờ quá khứ với tương lai
Bao ý đẹp theo dòng xuôi lặng lẽ
Như phù sa bồi đắp mãi không phai.
Nghe sông chảy mà nghe lòng vũ trụ
Rộng vô cùng trong một thoáng hư không
Đời hữu hạn giữa ngàn năm vô tận
Bóng người qua như chiếc lá theo dòng.
Dòng sông thơ bàng bạc màu xa vắng
Chở hoàng hôn về đậu giữa hồn người
Ta đứng lặng bên bờ nghe gió thở
Một dòng sông... chảy suốt cõi đơn côi.
Ngày 12/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|