nỗi nhớ không mòn
Nỗi Nhớ Không Mòn
—------------------
Ăn bữa cơm chiều nhìn hình Mẹ
Chợt buồn thăm thẳm nỗi sầu riêng
Đâu đây giọng nói hoài văng vẳng
Êm ả tuổi thơ chẳng muộn phiền
Trăng khuyết trăng đầy ngày kế tiếp
Ai bù đắp lại mảnh tình kia
Đêm nào thao thức thương về mẹ
Là lúc nghe đau buổi đoạn lìa
Con biết từ hôm đưa tiễn mẹ
Là buồn vây kín trái tim côi
Đời này oằn nặng công ơn ấy
Thầm lặng ngồi yên để nhớ thôi
Trút nước phập phồng mưa xứ lạ
Ấu ơ ví dẫu tiếng ru con
Người đông phố lớn làm sao biết
Trăng lạnh trời đêm nhớ chẳng mòn
Thu Vàng