cho người ở lại 1
CHO NGƯỜI Ở LẠI 1
Cho người ở lại bên sông
Chiều rơi từng lớp mênh mông khói trời
Lá vàng lặng lẽ buông rơi
Nghe trong gió cũ một lời xa xăm.
Mây đi về cuối xa xăm
Dòng đời lững thững âm thầm trôi xuôi
Con thuyền ký ức đơn côi
Chở bao thương nhớ về nơi vô cùng.
Cho người ở lại lạnh lùng
Ôm mùa đã khuất giữa vùng quạnh hiu
Nắng tàn phủ bóng cô liêu
Bờ xa tím ngắt một chiều không em.
Trăng treo đầu ngõ êm đềm
Mà sao lạnh cả nỗi niềm nhân gian
Tiếng chim lạc giữa không gian
Gọi hoài chẳng thấy mùa vàng năm xưa.
Đường xưa còn đọng hương mưa
Còn hàng cây cũ, còn mùa phượng bay
Chỉ người khuất nẻo chân mây
Để cho kỷ niệm tháng ngày bơ vơ.
Cho người ở lại ngẩn ngơ
Nghe sông chảy mãi đôi bờ cách xa
Thời gian như khói nhạt nhòa
Mang theo bóng cũ khuất hòa hư không.
Chiều nay gió động bên sông
Nghe trong trời đất mênh mông nỗi buồn
Người đi biền biệt ngàn phương
Còn người ở lại nhớ thương một đời.
Ngày 12/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|