em đi bỏ lại ngôi trường 1
EM ĐI BỎ LẠI NGÔI TRƯỜNG 1
Em đi, trường bỗng nhiên buồn quá
Mái ngói nghiêng nghe gió thở bên thềm
Tháng tám về, trời xanh mà vội vã,
Một tiếng ve còn sót cũng êm đềm.
Em đi nhé! Giá thời gian đứng lại
Cho hàng cây còn giữ bóng người xưa
Cho trang giáo án đừng khép vội
Cho bụi phấn còn trắng mãi ban trưa.
Mười năm đó — một đời đâu có ngắn
Mà hôm nay sao thoắt đã xa rồi!
Ghế đá cũ còn nguyên màu nắng đọng
Chỉ bóng người là khuất phía chân trời.
Em đi, hành lang bỗng dài hun hút
Cửa lớp im nghe tiếng gió qua rèm
Chiếc lá rụng như một lời từ biệt
Rơi xuống đời — nghe rất khẽ, rất mềm.
Em đi, mang theo mùa xuân bục giảng
Mang tiếng cười, tà áo, những hàng cây
Ta muốn níu cả trời xanh ở lại
Mà bàn tay chỉ giữ được heo may.
Ôi ngôi trường! Một khoảng đời thương nhớ
Có tuổi xanh từng cháy giữa tim người
Mai trở lại, biết còn ai đứng đợi
Hay chỉ còn mưa nắng với rong rêu?
Em đi rồi... ta bỗng yêu trường quá
Yêu từng ô cửa, từng viên gạch thân quen
Yêu tiếng gọi một thời vang trong lớp
Yêu bóng người vừa khuất phía chiều lên.
Thôi em nhé, cứ đi về phía trước
Đời gọi mình bằng những bước xa xôi
Chỉ xin giữ một mùa xanh ở lại
Một ngôi trường... một thuở rất yêu người.
Ngày 18/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|