tây bắc hành
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Anh sẽ đưa em về miền Tây Bắc. Nơi bạt ngàn rừng thẳm tiếp trời xanh. Nơi chim chóc chuyền cành kêu ríu rít. Hoa rừng thơm, bên suối mát ngọt lành. Về Tây Bắc cùng em leo dốc núi. Chiều chợ Phiên màu thổ cẩm lượt là. Cô...
|
tản mạn về tình yêu
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Thế gian chán vạn kẻ yêu nhau. Chẳng biết tình kia khởi tự đâu. Có lẻ từ ngàn muôn kiếp trước. Hay thoáng chợt yêu ngay phút đầu? Có những tình yêu thật mỏng manh. Tình yêu của gió với trăng thanh. Tình yêu khờ khạo thời...
|
thăm thác niagara
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Một vùng xanh biếc, nước trong. Thác reo, gió lộng, mênh mông sương mờ. Cầu vồng ẩn hiện nên thơ. Trai thanh gái lịch hẹn hò yêu đương. Đến đây ngỡ cảnh thiên đường. Bâng khuâng lòng khách vấn vương đất trời. Dòng sông cuồn...
|
tháng ba
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Tháng ba xuân còn đó. Hoa gạo đỏ trên cành. Hương bưởi thơm trong gió. Cánh đồng làng ngút xanh. Tháng ba nắng nhuộm hồng. Trên chòm hoa Phượng vĩ. Nàng buông tóc dài hong. Chàng thầm vương ngó ý. Tháng ba về nhớ...
|
tâm trạng đầu xuân
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Ngày Xuân. Trước gương soi. Ngỡ mình ba mươi thôi! Soi đi rồi soi lại. Đã hơn nửa cuộc đời! Ngay Xuân. Viết câu chúc. Mơ tưởng chuyện tương lai. Viết xong rồi sửa lại. Sửa... Càng sửa, càng sai! Ngày Xuân. Uống...
|
tàn giấc mơ hoa
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Nơi xứ lạ cả một trời quan tái. Bước độc hành dâu kể sớm hay trưa. Mảng tình quê lưu luyến mãi chưa vừa. Đêm tống biệt một người đi rất vội. Người nhỏ lệ còn ta lòng bối rối. Đành quên nhau vì không thể chung đò. Cả trời...
|
tháng ba vắng em
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Tháng Ba về còn trắng trời mưa bụi. Tình bao năm gắn bó bỗng xa lìa. Trái tim yêu như hoa gạo ngoài kia. Đang lẩy bẩy trong gió chiều rớt rụng. Tháng Ba về bướm vàng dường như cũng. Thẩn thờ bay vì tưởng nhớ mùi hoa. Trái...
|
tầm quan trọng của những khu vườn
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Một khu vườn sẽ dạy cho khách vãng lai. Mùi hương, sắc đẹp, cấu trúc của nhành gai. Đá không định dạng, bởi vô tri. Con người dịch chuyển nên chúng đi. Cỏ mỏng như gươm hiểu con đường nước. Tắm mát đất đai ngày mưa là...
|
tặng tranh
Tác giả:
Trần Đức Phổ
Em mang tặng tôi bức tranh lõa thể. Một nữ nhân đã che khuất mặt mày. Những đường nét lõm, cong... ô ma mỵ. Vừa thoáng nhìn hồn tôi đã thấm say. Phải, nữ nhân luôn cao sang nhờ lụa. Và nõn nà, diễm lệ lúc hoang sơ. Trong...
|
tây môn khánh cưa đổ phan kim liên...
Tác giả:
Trần Đức Phổ
“Lẳng lơ chết cũng ra ma. Chính chuyên chết cũng mang ra ngoài đồng”*. Em như một nụ tầm xuân. Cớ chi đem cắm vũng bùn em ơi!? Lòng ta tiếc đóa hồng rơi. Ngày xanh ngắn ngủi, cuộc đời thê lê! Lòng người ai chẳng ham...
|