về
Có phải người không lá?
Trên đường vai ngày xưa
Có phải người không sóng?
Trong chiều nao mắt hồ
Có phải người không cuội?
Bánh xe lăn đường khuya
Có phải người không gió?
Hương lan đưa đêm về
Lá thư nào giọt mực
Còn loang trên tường mưa?
Chú dế nào gáy nhớ
Âm còn rưng trăng mờ?
Hỏi bông chàm thơm nắng
Hỏi hoa rào ngu ngơ
Về một người trẻ lắm
Gần giống... ta bây giờ?
Ta bây giờ Từ Thức
Rưng rưng về quê xưa
Níu tay vào mây trắng
Vớt tìm trăng đáy hồ
Có phải người không khói
Có phải người không mơ
Cửa về ngày nắng khép
Cửa về đêm xa mờ
Giọt mực nào loang mãi
Gác đêm xiên đèn mưa
Ai bây giờ lại thức
Như ta thuở bao mùa...
- • Em Về Áo Lụa Vương Phy (Khiếu Long)
- • VỖ VỀ (Nguyên Hữu)
- • Phật Giáo Định Nghĩa Tất Cả Chúng Sanh Đều Thuộc Về 9 Thức: Sắc, Âm Thanh, Vị Giác, Xúc Giác, Cảm Giác, Ý Thức, Và Nghiệp, Suy Nghĩ ( Đơn Vị Nhỏ Nhất Của Tư Tưởng), Và Chủng Tử (Ánh Sáng Xanh Thuần Kh (Mr. Smile)
- • Vì Sao Đức Phật (Ánh Sáng Vàng Kim) Thường Ngụ Ý Về Cõi "Tây Phương Cực Lạc" (Mr. Smile)
- • Về Lại Đường Thơ (Thiên Ân)
- • THẤM ĐÔNG TRƯỢT VỀ (Hoanghoon)
- • Nghĩ Về Cuộc Sống. (Cong Chinh (CH2))
- • Phật Giáo Thường Định Nghĩa Sự Tồn Tại Và Hiện Hữu Của Tất Cả Mọi Thứ: 9 Thức × 24 (Không Gian Và Thời Gian) = 216 Thức, Thì Toàn Bộ Thực Tại Này Mới Đầy Đủ Và Trọn Vẹn, Giống Như Một Vũ Trụ Đa Chiề (Mr.Smile)
- • Phật Giáo Định Nghĩa Tất Cả Chúng Sanh Đều Thuộc Về 9 Thức (Mr.Smile)
- • Để Về Bờ Hạnh Phúc (Cung Fa)