Xuân gõ cửa, gọi nắng về trước ngõ. Gió nghiêng mình ru nhẹ lá bên thềm. Cành mai thức trong sương mờ vẫy gió. Lộc biếc đan tay, thêu sắc êm đềm. Nghe chim hót lời tơ vương tha thiết. Mùa sang rồi, hoa cũng rộ trên...
Thì Thầm Mùa Xuân. Buổi sáng tinh mơ, mặt trời còn đang... ngái ngủ sau lớp sương mỏng. Em khẽ kéo màn cửa. Hơi lạnh từ khung kiếng phà vào mặt, cái lạnh... gây gây, đủ để đánh thức đôi má... và cả cái bụng đang giả vờ...
Thơ Ơi... em Yêu dòng ngắn. Gieo vần dịu nhẹ như mây. Lời ngọt Thơ cho đã thấm. Thấm vào từng đốt ngón tay. Cặm cụi hoài từng câu ngắn. Sợ làm mắt biếc sẽ đau. Lỡ mai em thôi yêu Chữ. Xin Thơ đừng trách gì...
Vần Thơ Ơi...!!! Xin Vần thơ đứng lại Chờ Điệu bước tới gần Tay Vần cầm tay Điệu Ta đi đón… Mùa Xuân! Uyên Vũ (Cánh Én Mùa Xuân) Ngày Thơ - Tháng Mộng - Năm Mơ
Hạnh phúc không ở đâu xa tầm tay với Hạnh phúc ở bên chỗ em ngồi nhâm nhi cà phê... Em mỉm cười khi viết trọn Một vần thơ đã thành đôi. Uyên Vũ (Cánh Én Mùa Xuân) Ngày Thơ - Tháng Mộng - Năm Mơ
Nên em tìm về với Chữ. Ngồi tô từng nét màu xanh. Mai sau dù mùa thay áo. Vẫn còn Cánh Én bay quanh. Thơ không cần ai phải nhớ. Chỉ cần em nhớ chính mình. Trời tối... kéo màn cửa sổ. Sáng mở... lại thấy bình minh. Nếu...