nỗi buồn không tên
Có những lúc, nỗi buồn đến chẳng cần một lý do.
Không giận hờn, không mất mát, không ai rời xa,
nhưng lòng vẫn nặng trĩu như mây xám phủ kín bầu trời bao la.
Đó là những buổi chiều lặng lẽ,
khi hoàng hôn buông xuống trên con phố quen thuộc,
khi gió khẽ lùa qua hàng cây xào xạc,
và em bỗng thấy mình nhỏ bé giữa thế gian rộng lớn.
Nỗi buồn không tên không gào thét,
không làm tim đau nhói,
nhưng lại len lỏi vào từng ngõ ngách của tâm hồn,
khiến em như ngừng lại giữa dòng đời đang hối hả.
Đó là cảm giác chơi vơi
khi nhìn những cặp mắt lạ lẫm lướt qua,
khi nghe một bản nhạc cũ mà
chẳng biết vì sao lòng lại chùng xuống.
Nỗi buồn ấy tựa như một cơn mưa bất chợt
trong ngày nắng đẹp,
Như một làn sương mong manh
giăng trên mặt hồ tĩnh lặng.
Nó đến rồi đi, không báo trước,
không vội vã, chỉ để lại trong lòng
một khoảng trống mơ hồ…
một chút vấn vương...
Uyên Vũ (Cánh Én Mùa Xuân)
Ngày Thơ - Tháng Mộng - Năm Mơ