tơ tình buộc không
Tác giả:
Song Nguyên.
TƠ TÌNH BUỘC KHÔNG. Chiều đông lá nhạt phai mờ! Đường về mịt tối niềm mơ dâng trào. Hoàng hôn xót nổi niềm đau. Lá xao xuyến lá, dạt dào niềm thương. Đêm khuya lối cũ mờ sương. Mờ trong nhân ảnh, đoạn trường... mờ......
|
mơ em 9
Tác giả:
Song Nguyên.
Bụi trần tựa giấc mơ hoang. Tình em là áng mây ngàn kéo thưa. Vô tình để lại cơn mưa. Mưa còn rơi mãi, người xưa đâu rồi? Dẫu rằng thế giới luân hồi. Hỡi em có biết? tình tôi vẫn còn. Lặng thầm những giấc mơ con. Tình xa...
|
phố cũ gọi tên em
Tác giả:
Song Nguyên.
Bước lê đêm tối một mình. Vô phương định hướng cuộc tình vỡ tan. Bơ vơ lê bước chân hoan hoang. Tìm đâu cho thấy bóng nàng bé xinh. Lặng thầm trông ngóng bình minh. Trăng soi nhân ảnh bóng in mặt đường. Đêm khuya phố cũ mờ...
|
mượn tạm tương tư
Tác giả:
Song Nguyên.
Đêm treo nghiêng phía chân trời. Ai gieo thi hứng xuống đời mà đau. Viết hoài chỉ thấy hư hao. Câu chưa kịp hết, nguyệt vào ghé thăm. Vần bằng vần trắc rối tâm, nhờ trăng tấu khúc nguyệt cầm tương tư. Bút nghiêng mượn tạm...
|
nợ tương tư
Tác giả:
Song Nguyên.
Đem trăng buộc dính luôn trời. Kẻo rơi xuống vỡ rối bời thi nhân. Ngân Hà Ngưu Chức cách phân. Giấy kề bên bút mà dần phai phôi. Nơi trăng sáng cũng có tôi. Nơi trăng lặng mới chia đôi sơn hà. Dặm trường dấu tích phong...
|
trả hết tương tư
Tác giả:
Song Nguyên.
Trăng treo một mảnh chưa tròn, trà khuya nửa chén rót mòn đêm nay. Giấy còn, mực cạn, thơ bay. Ta ngồi đếm lại những ngày đã phai. Bút nghiêng chấm giọt chia hai, rơi lên khoảng lặng… hóa ngày biệt ly. Tương tư trả hết...
|
uống cạn nhân sinh
Tác giả:
Song Nguyên.
Sáng nay khói nhẹ bay vòng, trà nghiêng một chén, hư không nửa phần. Giọt rơi không một tiếng ngân, như ta đánh thức giấc trần chưa yên. Hương bay lạc lối trăm miền. Bàn tay còn ấm một viền nắng rơi. Chạm vào phút tỉnh...
|
mười năm một chén trà đời
Tác giả:
Song Nguyên.
Người đi, trà nguội mất rồi! Đến khi người đến, nước sôi vơi bình. Thói đời nóng lạnh vô tình, mười năm nhặt những "chuyện mình" đun sôi. Trà đây, người hãy nhấp môi. Có cay và đắng của tôi xin mời! Uống đi, một chén...
|
mười năm lỡ một chuyến đò
Tác giả:
Song Nguyên.
Mười năm bỗng hóa hư không. Mà sao mây cũ vẫn hồng tầng không. Chân đi ngỡ đã xuôi dòng. Tưởng buông tất cả… mà lòng quên đâu? Lữ hành qua mấy nhịp cầu. Chạm tay vào gió, nghe sầu rơi nghiêng. Tóc mai bụi mỏng ưu...
|