Poem logo
Poem logo

chuyện cái nhà

Tác giả: Mai Trắng
Cha lại ra Hà Nội,
Không phải lần đầu !
Mấy mươi năm về trước,
Ở nơi đây,
Người đã từng học tập .
Nhưng lần này ,
Cha đến vì con...
...
Nỗi trở trăn đằng đẵng vẫn chưa tròn,
Cho con có một mái nhà,
Che mưa che nắng .
Hay một tấc đất cắm cái dùi ,thôi cũng được,
Nỗi lo lớn làm tóc người trắng cước,
Mắt mờ đi,
Chân chậm,
Dáng u buồn ...
...
Cái chung cư già cỗi với thời gian,
Các bậc thang không bậc nào lành lặn !
Những căn phòng , hai mươi thước vuông giữa trời bừa bộn,
Tua tủa nóc nhà hỗn độn mớ ăng ten !
...
Để mua lấy căn phòng cũ kỹ lấm lem,
Người giữ giá, nhà mình nghèo khó quá !
Nặng vì tiền, tình thường hay xem nhẹ,
Dở dang rồi, con ở bố về quê !
....
Nào ngỡ đâu cha đi biệt không về,
Từ dạo ấy, Hà Nội buồn vô hạn !
Ai mua cả một đời con cũng bán,
Chẳng mua nhà, mua lại cái ngày xưa .
...
Linh ứng giữa đời khăn gói gió đưa,
Rồi con cũng nên nhà nên cửa .
Nhà không rộng nhưng gió giăng thừa chỗ,
Bạc không nhiều nhưng tình nghĩa bao la .
...
Chạnh lòng sao giờ con đã có nhà,
Cha chưa biết cả đường đi lối lại .
Ngày cha mất, ngôi nhà chưa mua được,
Nên nỗi lo còn đi mãi không cùng...
...
Trước ảnh người, tay chắp mắt rưng rưng ...
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm