kẻ ăn mày
Trước tòa lâu đài nhan sắc của em
Anh đứng đó như một kẻ ăn mài rách rưới
Không xin bạc vàng, không xin cơm bánh nuôi thân
Anh chỉ xin một cái liếc nhìn đầy khinh miệt từ mắt em
Sự tàn nhẫn của em cũng là một loại đặc ân
Làm anh tỉnh táo giữa cơn mê dài dằng dặc
Anh thèm khát những giọt lệ rơi từ mi mắt em
Như kẻ lữ hành trên sa mạc thèm giọt sương đêm
Hãy giẫm đạp lên lòng kiêu hãnh của anh đi
Nếu điều đó làm em nở một nụ cười ngạo nghễ
Anh đã dâng hiến linh hồn mình cho quỷ dữ
Chỉ để đổi lấy một đêm được quỳ dưới chân em
Tình yêu này là một thứ tôn giáo ngược đời
Nơi kẻ sùng đạo hạnh phúc nhất khi được ban phát đớn đau