khúc ca lá ngón
Nếu một ngày em mệt mỏi với trần gian
Hãy về đây, anh hái cho nắm lá xanh rờn
Lá ngón thung sâu chưa bao giờ biết dối
Nó sẽ đưa chúng mình về phía không nhau.
Chúng mình yêu nhau bằng thứ tình yêu của thú dữ
Cào xé thịt da, gầm thét giữa đêm giông
Để rồi khi bình minh thức dậy
Chỉ còn lại hai xác người xơ xác bên bờ rào.
Em sợ cái chết hay sợ sống cùng anh trong nghèo đói?
Sợ những mùa màng thất bát, lúa không hạt?
Anh không có vàng bạc để xâu thành chuỗi
Chỉ có trái tim đỏ hỏn, nồng nặc mùi bùn.
Thôi thì em cứ đi lấy chồng bản khác
Để anh một mình gặm nhấm nỗi đau trai tráng
Cây đắng cay gieo vào lòng đất đá
Mọc lên thứ quả độc... đặt tên là thương.