huyền thoại xanh lòng đất mẹ
Thanh Hóa nắng lửa mưa dầu
Rau má xanh ngắt bắc cầu yêu thương
Tự ngàn xưa, dẫu phong sương
Gốc cây kẽ đá vẫn vương sắc nồng.
Mã Giang cuộn sóng bên dòng
Đất nghèo nuôi chí anh hùng nghìn năm
Dẫu cho sỏi đá khô cằn
Mầm xanh vẫn mọc, nhọc nhằn vượt qua.
Tương truyền thuở ấy phương xa
Giặc thù xâm lấn, quê nhà lầm than
Người dân đói khổ gian nan
Lên rừng xuống biển, tìm đường hồi sinh.
Kìa kìa màu lá xinh xinh
Mọc tràn mặt đất, bóng hình thiết tha
Ăn vào mát rượi làn da
Đẩy lùi cơn đói, vượt qua dặm dài.
Dẫu cho vạn dặm chông gai
Người con xứ sở chưa phai tấm lòng
Rau má biểu tượng sáng trong
Chẳng chê đất bạc, chẳng mong lụa là.
Cứ bền bỉ, cứ vươn xa
Chắt chiu nhựa sống mặn mà đất đai
Dẫu mai vật đổi sao dời
Màu xanh ấy vẫn rạng ngời quê hương.
Về thăm Hàm Rồng yêu thương
Nghe câu hò gọi, vấn vương tơ lòng
Rau má xanh mướt bên sông
Chở che bờ cõi, ấm nồng tình quê.
Dẫu đi vạn dặm chưa về
Vẫn mang hình dáng nẻo quê trong mình.
Đông vệ - 11.09.2016