kẻ đào mộ
Ta tự đào mộ mình
Dưới gốc cây thông già
Nơi ngày xưa hai đứa
Thề hẹn chuyện đôi ta
Mộ sâu và lạnh lẽo,
Vừa vặn một thân người
Ta nằm xuống thử xem
Có còn nghe tiếng cười?
Tiếng cười em ngày cũ
Vẫn vang vọng đâu đây
Làm lòng ta nhức nhối
Sau bao ngày đắng cay
Em đã đi lấy chồng
Bỏ lại mối tình hoang
Ta chẳng màng sống nữa
Giữa cuộc đời phụ phàng
Ta lấp đất lên ngực
Tự chôn sống bản thân
Chẳng cần ai đưa tiễn
Chẳng cần ai khóc thầm
Chỉ xin rễ cây thông
Đâm xuyên qua tim này
Hút lấy tình yêu cuối
Mang lên tận ngàn mây
Để mỗi khi gió thổi
Lá thông lại rầm rì
Kể về một kẻ chết
Vì yêu chẳng tiếc gì