đầm lầy
Tình em là đầm lầy
Ta lỡ bước chân vào
Càng giãy giụa thoát ý
Càng lún xuống chiều sâu
Bùn đen vây bủa lấy
Đến ngực rồi đến môi
Hút cạn chút dưỡng khí
Của một kiếp con người
Nhưng bùn lại ấm áp
Như vòng tay của em
Làm lòng ta mê dại
Trong bóng tối ban đêm
Ta không thèm kêu cứu
Chỉ mỉm cười buông xuôi
Để đầm lầy nuốt chửng
Cả thể xác lẫn đời
Mọi người đứng trên bờ
Nhìn ta với xót thương
Nhưng họ đâu hiểu được
Cái chết ngọt như đường
Khi bùn ngập quá đỉnh
Ta chìm vào hư vô
Nhưng lòng vẫn giữ chặt
Một tình yêu hoang sơ
Tan vào trong lòng đất
Làm một với đầm lầy
Nơi tình ta vĩnh viễn
Được chôn giấu nơi đây