giân.....
Ta giận nắng giữa trưa hè oi ả
Nắng chẳng buồn tha thứ cuộc đời này
Nắng miệt mài đang tâm đốt cháy ta
Tấm thân này lạc lõng giữa ngã đường.
Ta giận mưa khi ta đang đau khổ
Trên đường tình ta phải bước lẻ loi
Mưa nỡ nào rơi cho ta ướt lạnh
Buốt trong lòng lạnh vắng giữa hoang vu.
Ta giận gió, gió bông đùa ta mãi
Gió lạnh lùng gió cuốn người ta yêu
Cho người đi, ra đi xa mãi mãi
Để ta chờ qua mãi tháng năm dài.
Ta giận trăng, sao trăng không biết khóc
Khi đêm về riêng ta khóc cô đơn
Nước mắt rơi hờn dỗi trên gối chiếc
Ôm nỗi buồn da diết suốt canh thâu.
Ta giận... ta, đời mình sao phận bạc
Yêu ai nhiều, nên giờ lạc mất nhau
Cho đời này mang ưu sầu ly biệt
Đành ngậm hờn chứ biết còn giận ai ....