quán trọ trần gian
Ai ghé trần gian một chặng thôi
Rồi về đâu đó chẳng ai đôi.
Người trước, kẻ sau như nước chảy
Gió luồn cửa sổ gọi hồn trôi.
Bạc vàng chất đống không mang được
Oán hận đầy tay hóa khói rồi.
Chỉ một ánh cười trao lúc sống
Còn hơn vạn lạy lúc đưa người.
25.06.2024