đoạn tuyệt vần thơ
ĐOẠN TUYỆT VẦN THƠ
Thi cùng phú chẳng ai xướng họa
Thi nhân buồn nắng tỏa hư không
Cô đơn một bóng bềnh bồng
Khác gì cô lữ mênh mông sương mờ
*
Còn đâu nữa uớc mơ đưa lối
Biết chốn nào lặn lội xông ra
Cùng ai thi vị mặn mà
Vài câu song thất ngân nga duyên nồng
*
Nếu thi kết vần thông sao nỡ
Đoạn lià chi tình lỡ thơ buồn
Cùng chung niêm luật trào tuôn
Trao nhau gắn bó mây luồn ý thơ
*
Nếu địa ngục trăng mờ đoạn tuyệt
Thi nhân còn ngắm nguyệt làm gì
Còn đâu có được vần thi
Tim khô sỏi đá mộng thì nát tan
*
Số trời định miên man câu phú
Đời và thơ ấp ủ đôi câu
Tỏ lòng cho bớt vơi sầu
Tiếp đời xướng họa đêm thâu cũng làm
*
Tuổi đã lớn không ham tâm tiếng
Miễn cùng vui quyến luyến bạn bè
Hạ về thanh thót ngân ve
Chung ôm song thất điệu vè lá rơi...,...
*
Đời xuôi ngược đất trời vẫn đó
Số phận người đen đỏ định rồi...
Lục bình theo nước nổi trôi
Bến nào dừng lại để ngồi nghỉ chân?...
*
*
Sao mải miết vận bần thơ nhạt
Bỏ hết đi một nhát đoạn xong
Nhìn kia độc giả mấy lòng
Liếc vài câu chữ chả mong đáp lời...,...
*
Sức người yếu chữ rơi sao nhặt
Viết được gì lắc nhắt, rạc rời ...
Bình thơ muốn lắm nghề chơi
Bận lo giữ cháu nên thời bỏ qua...
*
Dẫu rất biết món quà thi phú
Bởi già nua chữ tụ không thành
Nghĩ gì mệt mỏi lanh quanh
Ví mình như lá .. chỉ mành treo chuông...
*
Rồi tất cả gió luồn mây cuốn
Trước sau gì cũng cuộn đáy mồ
Dừng chân lãng mạn nơi mô
Đoạn thơ tuyệt bút hải hồ xuôi tay...
*
Kết câu lục bát tỏ bày
Để đôi song thất cùng bay mây trời...,...
-N3- Nguyễn Ngọc René - Paris 26/08/2015